Mối giúp phục hồi cho hệ sinh thái

Mối giúp phục hồi cho hệ sinh thái

Để đánh giá trạng thái môi trường đòi hỏi phải lấy mẫu, phân tích tốn kém. Việc sử dụng các sinh vật chỉ thị để đánh giá hiện trạng môi trường là rất phổ biến. Nhờ các sinh vật chỉ thị, người ta có thể biết được trạng thái môi trường. Do đó việc nghiên cứu sử dụng các sinh vật làm vật chỉ thị đang được quan tâm.

Chúng ta đã được biết khá nhiều mặt lợi ích của các loài mối, ví dụ như: chúng phân giải xenlulô thực vật, tăng độ mùn cho đất, là mắt xích thức ăn trong chu trình luân chuyển vật chất trong hệ sinh thái v.v… Ngày nay, mối còn được chú ý nhiều với vai trò là chỉ thị sinh học trong các nghiên cứu về sự phục hồi của hệ sinh thái. Đã có những nghiên cứu cho thấy, nhiều loài mối rất nhạy cảm với sự thay đổi của môi trường sống, sự có mặt hay biến mất của một số loài gắn liền với những biến đổi của điều kiện môi trường, đặc biệt là thảm thực vật và cấu trúc đất.

Hầu hết các nghiên cứu về sự phục hồi có chú ý đến sự phong phú của các loài động vật không xương sống trong cấu trúc và chức năng của hệ sinh thái và cũng đã có một số nghiên cứu chỉ ra được mức độ đóng góp của chúng tới cấu trúc và chức năng của hệ sinh thái từ chính sự phong phú của chúng trong chuỗi thức ăn (Williams, 1993).

Trong nghiên cứu về sự phục hồi cấu trúc đất, người ta đã chứng minh được vai trò của kiến và mối trong việc tạo ra các đường giao thông trong đất và ảnh hưởng quan trọng của chúng đến quá trình thấm nước ở điều kiện áp lực âm (-5, – 10, – 40mm) và áp suất dương (+10mm). Một vài tacxon chỉ thị đã được nghiên cứu và đánh giá rộng rãi trong các vùng bảo tồn ở Úc, trong số đó kiến và mối được coi là một chỉ thị tốt vì chúng rất phong phú về số lượng loài, dễ dàng thu mẫu vật và định loại, đồng thời phản ứng nhanh với sự thay đổi của điều kiện môi trường (Bunn, 1983, Andersen, 1993, Andersen et al. 1996). Người ta đã coi từng nhóm động vật không xương sống là sinh vật chỉ thị cho từng quá trình phục hồi của hệ sinh thái: Mối – cấu trúc đất; Collembola – quá trình phân hủy; Homoptera, ruồi, kiến là các sinh vật chỉ thị cho một vài quá trình khác (J. D. Mayer, 1997).

Các nghiên cứu sử dụng động vật không xương sống nói chung và mối nói riêng làm các tacxon chỉ thị cho sự phục hồi thì sự kết nối giữa chúng với những chức năng và quá trình khác nhau của hệ sinh thái vẫn đang được tiếp tục nghiên cứu./.

Nguồn Sưu tầm